Tự nhiên rất nhớ những câu thơ cũ đã viết cho một người đã đi xa

Tự nhiên rất nhớ những câu thơ cũ đã viết cho một người (đã đi xa). Đó là người đàn ông nhân hậu và rất tài hoa đã lướt qua một phần đời tôi. Xin chia sẻ cùng bạn yêu.
…”Ta như nhành cây khô
Không còn nhựa sống
khắc khoải giữa mùa đông
giá buốt
độc hành
Chỉ một chút xanh
cũng không còn vương trên lá
Cho em gì đây?
Ta lục lọi
kiếm tìm”…
(Trích trong đoản khúc “Ngọn đèn của tôi” – tập thơ “Một nửa cho anh”, NXB Văn Nghệ TP, 2005).

2 bình luận về “Tự nhiên rất nhớ những câu thơ cũ đã viết cho một người đã đi xa”

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *